Hồi ức lính

Canh giữ tù binh

Sau khi đánh xong Anlong veng. Tiểu đoàn chúng tôi lại quay trở về phum Choăm Sere lập doanh trại. Lính được gần dân như cá gặp nước. Lính đi tung tăng khắp phum đổi gà, đổi thuốc....
11/12/2020 12h:44 2.03K

Thời đó dân rất quý bộ đội, họ mời uống thốt nốt thỏa thê. Từ phum Kămpa rạ cách D bộ 13km vẫn có lính bộ binh C5 lác đác đi lẻ về đây nhận hàng quân nhu mà không cần trinh sát dẫn đường. Không khí hòa bình tràn ngập nơi nơi, những đêm rom vông sập xình trong phum. Các chú lính Việt ngày đầu còn bỡ ngỡ, tay chân cứng quèo, chỉ vài buổi đã nhuần nhuyễn theo tiếng trống tiếng nhạc, ánh mắt đã tự nhiên đưa tình với gái góa Khmer. Dân tin bộ đội Việt Nam, đôi khi còn báo cho biết địch vào phum để bắt. 

Một hôm, Đại đội 6 bắt được hai tên địch, chỉ huy tiểu đoàn giao cho trinh sát chúng tôi canh giữ. Theo lời khai của chúng thì một thằng là y tá, một thằng là anh nuôi. Hình như khu vực này không có lính chủ lực bộ binh hay sao? toàn bắt được lính hậu cần, chẳng biết đánh đấm gì. Anh Năng tiểu đội trưởng trinh sát trong khi họp tiểu đội thường hay nhắc nhở: 

"Các đồng chí phải cảnh giác trước tình hình địch, nhưng cũng phải thân thiện với tù hàng binh. Nên đối xử tốt với chúng, không được có thái độ bắt nạt hoặc hành hạ tù binh. Khi cảm hóa được rất có lợi cho chúng ta...."

Trong khi làm lán trại lại thêm công việc canh giữ tù binh, thật là vướng víu. Chúng tôi trói tạm hai thằng vào hai gốc cây gần tiểu đội rồi tập trung đào chiếc hầm thùng. Đất đồi toàn sỏi gan gà, cuốc nhát nào tóe lửa nhát đó, mồ hôi túa ra nhễ nhại, đào quốc mãi mới được cái hố nho nhỏ. Hai tên tù binh nhìn chúng tôi đào hố, nét mặt trở nên căng thẳng, chúng sợ hãi tột độ, nói những câu tiếng Miên thống thiết van xin. Hóa ra chúng tưởng chúng tôi đào huyệt chôn sống chúng nên rất sợ hãi.

- Bố mày làm nhà! Mày có hiểu nhà là gì không? Khò khò như thế này này.

Khánh Sếch vừa nói vừa ra hiệu bằng hình ngữ nguyên thủy, hai tay áp vào má, nằm xuống đất giả vờ gáy khò khò. Thanh Phun Rô chỉ vào phum rồi hai tay chắp theo hình tam giác đặt lên đầu lắc lư, lắc lư.. Lúc đó hai tên tù binh mới hiểu. À thì ra tụi lính Việt Nam làm nhà. Rồi chúng lại yên tâm chăm chú dõi theo công việc của chúng tôi, cả hai tên vẫy chúng tôi lại ra hiệu có ý muốn giúp một tay. Tiểu đội phó Khoa còn lưỡng lự, Trần Hải đế vào:

- Không lo đâu, ta cầm súng nếu có biểu hiện gì bắn luôn.

Quả nhiên, công hiệu thật, hai con rô bốt nhãn hiêu Khmer Rouge hoạt đông trơn tru. Chúng đào theo hàng lối, hết lớp này xuống lớp kia, vuông thành sắc cạnh theo ý muốn của chúng tôi. Có thêm bậc tam cấp bằng đất vuông vắn đi xuống, vừa rộng vừa đẹp lại phẳng phiu, đã thế chúng còn lấy vồ đầm cho nền đất bóng loáng lên.

Buổi chiều anh Năng đi đánh đô mi nô ở trung đội thông tin về nhìn thấy hầm đã đào xong mừng ra mặt: 

- Tôi biểu dương các đồng chí, đã chấp hành mệnh lệnh, cùng nhau đoàn kết tiến bước đào hầm, nâng cao quết tâm để hoàn thành nhiệm vụ.

Anh Năng tiểu đội trưởng là người Hoài Nhơn, Bình Định da trắng mặt đầy trứng cá, mắt lươn, tóc xoăn có cái đuôi dế sau ót, khi nói toàn thấy mệnh lệnh, mà giọng nói hơi nhỏ nhưng cố gắng gằn lên cho có uy lực, thành ra có vẻ như bị hụt hơi. Anh thường giao lưu với các hàng ngũ cán bộ, thú vui là đánh đô mi nô, tiến lên và nhậu nhẹt. Anh rất hay la cà ở các trung đội trực thuộc hoặc ở khu vực hậu cần vì ở nhà anh đã lập trình sẵn cứ thế mà trôi chảy.

Kể ra cũng rất nể phục một người anh cán bộ biết cách quản lý tiểu đội như anh. Anh chỉ xuất quân khi nào có chiến dịch mở ra, Anh theo cán bộ tiểu đoàn để nhận mệnh lệnh về giao cho tiểu đội. Tôi ít thấy anh cầm địa bàn đạp rừng như chúng tôi, không sao! Người chỉ huy là thế! một người biết lo bằng cả kho người làm mà.

Hai tên tù binh trở thành thành viên trong tiểu đội chúng tôi, nhưng vẫn phải trói, đêm vẫn phải ngồi gác chúng. Ngày chúng vẫn hỗ trợ chúng tôi làm hầm thùng. Cứ chặt được cây to là chúng tôi dẫn chúng đi vác về, cả một đống cây kè hầm đồ sộ mà chúng không hề mảy may đau vai, nhức xương.

Việc chẻ tre, tuốt mây, đan lát chúng làm rất thuần thục, hai tên tù binh cũng được ưu đãi rất đặc biệt, hai thằng được một chậu thau cơm to, lại được một lon thịt hộp xay tiêu chuẩn này nằm mơ lính chúng tôi cũng không có, thuốc lá thỉnh thoảng chúng tôi vấn cho một điếu, nước rót đến tận miệng, đi ngủ có người canh, đi cầu có kẻ đứng gác...

Có lẽ tù binh như bọn này sướng hơn cả sỹ quan. Vì công tác binh vận nên các tù binh trong thời kỳ này được ưu đãi, tôi thấy các thủ trưởng cũng đối xử rất tốt với chúng. Hồi đầu giải phóng, chúng tôi nghỉ chân ở một phum gần cầu cháy, gặp ngay tốp lính D9 trong đó có Thắng Mỳ là đồng hương chúng tôi đang áp giải một đám tù binh bắt được ở dãy núi Tà Ben, tay bị trói đang ngồi dưới chân nhà sàn.

Ông Cường Chăn Vịt trung đoàn trưởng cùng hai lính vệ binh phóng xe Jeep đỗ xịch bên đường, chẳng thèm hỏi thăm lính lấy mội câu, vội bước xuống xe bắt tay vỗ vai, nói chuyện thân mật với tụi tù binh như anh em, rồi bảo các lính phải chăm sóc chu đáo, Thắng Mỳ ngồi trên cầu thang nhà sàn nóng mắt nói vọng xuống: 

- Cán bộ đ.é.o gì mà không thèm hỏi thăm lính tráng lấy một câu, có mệt không? Đã ăn gì chưa? Đi bắt tay với mấy thăng tù binh thua trận, thật là buồn cười. 

- Cậu tên là gì? Ở đơn vị nào? Cậu sẽ biết tay tôi.

- Tôi binh nhất, lính bộ binh D9, còn nấc cuối nào nữa không thủ trưởng?

Kể ra thủ trưởng bắt tay thân mật với tù binh không sao, rất nhân ái nhưng ít nhiều cũng có lời biểu dương tinh thần lính tráng một chút để cho chúng khỏi phải tủi thân. Đằng này ông chẳng nói gì, vô tình đụng đến lòng kiêu hãnh vời vợi của thằng lính tầng móng, làm gì chúng chẳng nổi xung lên.

Hai tên tù binh quấn quýt bên chúng tôi, chúng làm giúp cho chúng tôi rất nhiều công việc, có nhiều lần cho chúng đi tắm, tiện thể gánh về một võng nước cho tiểu đội, chúng tôi tay xách súng rễu rện dắt hai tù binh vào phum không cần trói. Chúng vui lắm, chúng còn biết cách xin thuốc của dân mang về cho tiểu đội sài. Ông Phú Râu nhìn hai tên tù binh gật gù nhận xét:

- Có tù binh, lính trinh sát tụi bay khỏe ra. Căn hầm thùng lại to nhất tiểu đoàn bộ hỉ.         

- Chúng em tự làm, đâu dám bắt tù binh lao động khổ sai, thủ trưởng đùa chúng em rồi. 

- Tụi mi tưởng choa không biết sao? Phải cảnh giác đấy nhé, địch chứ không phải là dân mô. 

Một hôm xe ô tô của trung đoàn chở hàng quân nhu về tiểu đoàn, chúng tôi được cấp một bao tải sữa bột, chia về các bộ phận, lính vui khôn kể siết bốc lấy bốc để. Tôi lấy nước nóng pha một chậu sữa uống trước, rồi mang đến mời hai thằng tù binh, hai thằng này thích quá uống luôn.

Vị sữa không tệ chỉ có điều pha kiểu gì cũng không tan hết cục, nhưng vẫn ngon. Thỉnh thoảng những cục sữa nằm trên hàm tan dần xuống cổ họng ngọt lịm. Hai thằng khoái chí cười phô hàm răng đen xì, điểm ít cặn sữa nhìn vừa vô duyên vừa tức cười. Một lúc sau thằng y tá ôm bụng đấm đít mặt nhăn nhó, rồi thằng anh nuôi cũng vậy nó ra hiệu đi cầu. Tôi dẫn chúng ra sau nhà trinh sát, gọi thêm Khánh Sếch cảnh giới, lúc này bụng tôi sôi lên ùng ục, cũng nhanh tay tháo quần. 

Khánh cười:

- Bụng dạ địch, ta gì mà yếu thế, tao uống mấy cốc rồi có sao đâu. Vừa dứt câu mặt Khánh Sếch nghệt ra, cũng nhanh chân ngồi một góc. Bốn thằng bốn góc như bốn bức tượng trấn yểm phong thủy, chẳng nói chẳng rằng, mắt ngây dại chờ đợi từng đợt sóng trào, địch ta đều như nhau tồng ngồng phơi bày phồn thực, mặc cha đời.. Lúc này còn xấu đẹp gì nữa. 

Ngày hôm sau, hai tên tù binh chia tay chúng tôi theo xe lên trung đoàn về trại tù binh, chúng cảm động rơm rớm nước mắt, tuy một tuần mà đã có cảm tình với nhau. Chúng tôi bắt tay vỗ vai tuy không biết tiếng mà như hiểu được lòng nhau.

Chúng tôi nhìn theo cho đến khi khuất bóng tận cuối phum. Lòng thầm mơ ước chúng cải tạo cho tốt, thay thế chúng tôi sớm ngày nào hay ngày ấy để đoàn quân chúng tôi được nhanh chóng về nước, để được chiến đấu trên mảnh đất Việt Nam dù có phải hi sinh chúng tôi cũng vô cùng thỏa mãn.                  

Vài tháng sau, D8 chúng tôi không còn yên ổn, chúng đã tập kích vào C5 trên Kăm parạ làm bị thương mấy thằng đồng hương. Rồi phục kích làm hi sinh hai cán bộ đại đội ở cuối phum Kăm tin. Khi vận động lên ứng cứu anh Hà Huy Lan, thấy anh Huyên hi sinh, cạnh đó là một tên địch bị hạ gục mặt sấp xuống vũng bùn, nhìn kỹ lại chính là tên tù binh anh nuôi mà chúng tôi đã từng canh giữ. Hắn bị du kích khum giềng bổ thêm một nhát cuốc nữa, rồi kéo xác xềnh xệch vào rừng xanh.

Xem thêm: Tù binh PaRa

Nguyễn Tuấn

4 ( 2 bình chọn )

Khám Phá Lịch Sử

https://khamphalichsu.com
Những quan điểm, góc nhìn về lịch sử qua các bài viết tìm hiểu, nghiên cứu, khám phá lịch sử Việt Nam, lịch sử thế giới, văn hóa Việt Nam, văn hóa thế giới

Bài viết mới

Xem thêm