Văn hóa Việt Nam

Những khác biệt giữa nền giáo dục phương Tây và Việt Nam

Qua quá trình tìm tòi nghiên cứu tôi phát hiện ra rất nhiều khác biệt giữa nền giáo dục phương Tây và chúng ta, mà có lẽ chính sự khác biệt giữa hai nền giáo dục này là nguyên nhân chủ yếu dẫn đến việc nền giáo dục phương tây tạo ra rất nhiều tinh hoa trong mọi lĩnh vực cuộc sống, còn giáo dục "phương ta" thì đếm trên đầu ngón tay?
23/12/2020 03h:01 678
Những khác biệt giữa nền giáo dục phương Tây và Việt Nam
Những khác biệt giữa nền giáo dục phương Tây và Việt Nam

Thứ nhất, giáo dục Phương Tây tôn trọng cá tính và sự khác biệt giữa các trẻ, còn chúng ta coi tất cả là giống nhau, nên dùng phương pháp giáo dục giống nhau cho các trẻ khác nhau. “Gom chung vào một giỏ”.

Thứ hai, giáo dục Phương Tây chú trọng đến yêu tố hoạt động trải nghiệm và rèn luyện kĩ năng, còn giáo dục Việt Nam hiện nay chủ yếu là lý thuyết và học qua kênh nghe và nhìn là chính, thiếu rất nhiều các hoạt động trải nghiệm. Mà chính từ các hoạt động trải nghiệm này trẻ mới rút ra những bài học.

Thứ ba, giáo dục Phương Tây quan niệm rằng, mỗi đứa trẻ là những tài năng tiềm ẩn cần khai phá, và giáo dục là để khai phóng những tài năng đó. Còn Việt Nam chúng ta quan niệm rằng “trẻ em chẳng biết gì” nên cần phải học thật nhiều bằng việc nhồi nhét kiến thức thật nhiều vào đầu như nhồi thức ăn cho vịt.

Thứ tư, giáo dục Phương Tây coi trọng sự tự do và phát triển tự do của mỗi cá nhân, còn Việt Nam giáo dục theo kiểu áp đặt “Cá không ăn mắm cá ươn, con cưỡng cha mẹ trăm đường con hư” và nhồi sọ, áp đặt kiến thức, áp đặt và phân biệt, đối xử về nghề nghiệp.

Thứ năm, giáo dục Phương Tây tôn trọng thiên tính, còn chúng ta đục đẽo, mài rũa thiên tính theo ý chí và nhận thức chủ quan của người lớn.

Thứ sáu, giáo dục Phương Tây thiên về khích lệ, cổ vũ, động viên. Còn chúng ta thiên về soi mói, phê bình, và trừng phạt.

Thứ bẩy, giáo dục Phương Tây chú trọng phát triển cân bằng 2 bán cầu, còn chúng ta đang hướng trẻ phát triển thiên về não trái, thông qua việc học quá nhiều các môn về số học, ngôn ngữ là những môn học phát triển não trái. Mà coi nhẹ các môn khoa học xã hội nhân văn, nghệ thuật là những môn phát triển não phải, phát triển khả năng lãnh đạo và sáng tạo.

Thứ tám, giáo dục Phương Tây thiên về hỗ trợ học sinh tự học, tự tìm tòi nghiên cứu. Còn chúng ta giáo dục theo kiểu đọc - chép, coi giáo viên là người duy nhất nắm giữ kho tàng tri thức.

Thứ chín, giáo dục Phương Tây thiên về phát triển WHY, còn chúng ta chủ yếu dạy về WHAT.

Thứ mười, giáo dục Phương Tây thiên về phát triển khả năng độc lập cho trẻ, còn chúng ta giáo dục theo kiểu bao bọc, che chở.

Mười một, giáo dục Phương Tây thiên về tối ưu hóa sự phát triển tài năng của cá nhân, còn chúng ta cào bằng, bắt học sinh học giỏi tất cả các môn và cuối cùng chẳng giỏi môn nào, môn nào cũng nhàng nhàng như nhau.

Mười hai, giáo dục Phương Tây coi việc học là việc rất tự nhiên của con người, còn chúng ta coi việc học sinh học giỏi là niềm tự hào của cả gia đình, của cả dòng họ, của cả xóm làng, của cả nhà trường… Từ đó dẫn đến căn bệnh thành tích ngày càng trầm trọng.

Và còn rất nhiều điều khác biệt nữa…Các bạn có thể bổ sung thêm ở phần comment để cùng rõ hơn.

Theo Monka

5 ( 1 bình chọn )

Khám Phá Lịch Sử

https://khamphalichsu.com
Những quan điểm, góc nhìn về lịch sử qua các bài viết tìm hiểu, nghiên cứu, khám phá lịch sử Việt Nam, lịch sử thế giới, văn hóa Việt Nam, văn hóa thế giới

Bài viết mới

Xem thêm